Yến Thập Tam Là Ai

      26
Hồi (1-47)
← Hồi 45Hồi 47 (c) →
Cơ hội kiếm chi phí cùng với Pi Network – miễn phí - xấu hổ gì ko thử? - Cliông xã vào khám phá ngay!!!

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Vì...

Bạn đang xem: Yến thập tam là ai

Yến Thập Tam nói ngay:

- Vì vậy nam giới chỉ nên biết ta là Yến Thập Tam là đầy đủ rồi!

Tạ Hiểu Phong đăm đăm chú ý ông ta rất mất thời gian, bỗng dưng mỉm cười vang bảo:

- Thật ra tôi chỉ cần quan sát tìm của ông là đủ rồi!

Cmặt hàng sẽ nhìn qua "Đoạt Mệnh thập tam kiếm". Trong bài bác tìm pháp này đầy đủ tình tiết đa số thay đổi cánh mày râu cơ hồ phát âm thấu trọn vẹn. Nhưng điều này không đầy đủ ảnh hưởng đến việc chiến hạ bại của trận đánh này thân nhì fan. Vì bài xích kiếm pháp này trường đoản cú tay Yến Thập Tam sử ra mặc dù là khí gắng, sức mạnh và độ yêu thích ứng phần đông ko thực hiện thật trọn vẹn. Vì vậy Tạ Hiểu Phong hy vọng được thấy Yến Thập Tam thực hiện Đoạt Mệnh thập tam tìm một giải pháp hoàn toàn thiệt lực, tận thiện.

Nhưng Tạ Hiểu Phong cũng biết chiêu tìm chân chính hiểm yếu tốt nhất vĩnh viễn không nhận thấy được.

Nhát kiếm hiểm yếu đó là yếu kiếm ra quyết định thắng bại, thư hùng, đó là nhát kiếm chí mạng. Nếu "Đoạt Mệnh thập tam kiếm" tất cả đến chuyển đổi lắp thêm mười lăm thì "Thập ngũ kiếm" kia new là chiêu kiếm chí mạng.

Dĩ nhiên quý ông không thấy được.

Và lúc chiêu tìm ấy sử ra thì đại trượng phu đang chết rồi còn gì! Nếu quả thật có chiêu tìm ấy thì đàn ông chết là cứng cáp chắn! Vì vậy suốt đời nam nhi hy vọng được thấy chiêu tìm ấy tuy nhiên suốt cả quảng đời quý ông vĩnh viễn chẳng được thấy chiêu kiếm ấy.

- Chẳng lẽ đó là số mệnh của quý ông ư?

- Tạo hóa chơi dai với con bạn, vì sao nỡ vô tình như thế?

Csản phẩm không muốn nghĩ tiếp nữa, bỗng nói:

- Giờ trên đây trong tay chúng ta sẽ tất cả tìm, có thể ra tay bất kể cơ hội nào!

Yến Thập Tam bảo:

- Không sai!

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Nhưng ông chẳng thể tùy nhân tiện ra tay được!

Yến Thập Tam hỏi:

- Hử?

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Vì ông một mực cần hóng. Đợi tôi sơ hlàm việc, hóng thời cơ của ông!

Yến Thập Tam hỏi:

- Thế con trai cũng ngóng điều này ư?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Có chứ!

Chàng lại thlàm việc nhiều năm bảo:

- Chỉ nuối tiếc là thời cơ như vậy cần yếu nhanh chóng có được đâu!

Yến Thập Tam cũng xác định những điều đó.

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Vì cố khăng khăng họ phải chờ còn thọ, chưa biết chừng đề nghị ngóng cho thời điểm số đông tín đồ mức độ thuộc lực kiệt new bao gồm nhiều loại cơ hội điều này mở ra, tôi tin là bạn có thể bình tâm được lắm!

Tạ Hiểu Phong thsinh sống lâu năm nói tiếp:

- Nhưng vì sao chúng ta lại đứng ngây ra nhỏng nhị thằng ncội tại chỗ này mới được chứ?

Yến Thập Tam hỏi:

- Cmặt hàng cũng nghĩ về nắm ư?

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Ít độc nhất chúng ta cũng có thể đi đâu đó đùa, đi loanh quanh đâu đó coi ngắm chứ!

Mắt nam giới lộ vẻ cười:

- Tiết ttránh đẹp mắt ráng này, phong cảnh rất đẹp nỗ lực này, trước cơ hội chúng ta chết tối thiểu cũng thưởng thức cuộc sống một chút chđọng nhỉ!

Thế là họ đi. Bước đầu tiên tựa hồ nhì người thuộc đựng bước một lúc. Cả nhì tín đồ không có ai ý muốn giành phần rộng cùng với kẻ thù. Vì trận chiến này so với họ điều giành được không phải là chết sống chiến thắng thảm bại nhưng là tất cả một sự phân tách chia sẻ trong cuộc sống của bạn dạng thân mình. Chính chính vì như vậy mà người ta cần thiết từ khinch nhờn bản thân được.

Lá phong càng đỏ, buổi chiều tà càng bùng cháy.

Trước lúc trơn tối đang đậy trùm mặt khu đất có thể ttách xanh ráng ban phát thật những ánh nắng mang lại trần gian không giống như thế nào một bé fan hấp hối trước lúc thsống hắt ra hầu hết trầm trồ càng rõ lòng thiện tại, càng rõ thêm trí tuệ.

Đó mới là đời bạn. Nếu ta quả thật có thể gọi được cuộc sống thì buồn bã của ta vẫn giảm bớt đi cùng hạnh phúc vui của ta sẽ tăng thêm.

Trong rừng phong sẽ bao gồm lá rụng. Họ dẫm trên lá rụng nhưng tiến về phía đằng trước, tiếng chân bước nghe xạc xào. Tiếng chân chúng ta bước càng lâu càng lâu năm nhưng lại bước tiến càng lâu càng nhẹ nhõm vì chưng ý thức và thể năng của mình hồ hết có thể từ từ đạt tới mức đỉnh điểm. Đợi đến giây phút mà họ thực thụ đạt tới đỉnh cao thì họ đang ra tay.

Ai đạt tới đỉnh cao trước bạn ấy đang ra tay trước.

Cả hai đều không cho là cho cthị trấn ngóng cơ hội vì cả nhì phần đông hiểu là chẳng ai lại chế tạo ra cơ hội mang lại kẻ thù sẽ đợi hy vọng cả.

Trong khi cả hai bên cạnh đó ra tay.

Chẳng ai nhận thấy rượu cồn tác rút kiếm của mình bởi vì kiếm của mình bỗng nhiên lóe sáng sủa nlỗi tia chớp đánh ra.

Trong thoáng giây ấy trọng lượng xác giết của mình có thể trọn vẹn mất tiêu trở thành nhỏng luồng gió hoàn toàn có thể bay tự do trên không trung.

Bởi do họ đang hoàn toàn tiến vào nhãi nhép giới quên cả bản thân, niềm tin của mình vẫn vượt lên phía trên tất cả phần đông vật dụng, kiềm chế toàn bộ gần như thứ.

Ánh kiếm lưu đụng, lá phong vụn nát rơi xuống ptương đối phới nhỏng trận mưa máu.

Nhưng cả hai đâu có thấy chình họa đó! Trong vai trung phong vào đôi mắt chúng ta, toàn bộ mọi sản phẩm trên trái đất này hồ hết nhỏng không hề sống thọ, thậm chí là đến chiếc xác làm thịt phàm tục của họ phần đông cũng không hề lâu dài nữa.

Giữa khoảng tầm ttách đất sản phẩm công nghệ lâu dài duy nhất là kiếm của địch thủ.

Rừng phong cây rắn chắc chắn vào mắt bọn họ chỉ vùng khu đất bởi, kiếm của họ có nhu cầu tiếp cận đâu thì kiếm đi tới đó.

Trên đời này không thể sự vật làm sao ngăn cản nổi mũi tìm của họ.

Từng cây phong bị đốn bửa, đầy ttách mưa máu bột lá phong. ánh tìm cầm tay không kết thúc tuy vậy rồi bất chợt xẩy ra một sự chuyển đổi kỳ lạ, trở thành nặng nề nài nhưng mà lạc hậu.

"Keng" một giờ, sao lửa tóe ra tứ phía.

Kiếm quang tắt, núm kiếm giới hạn. Yến Thập Tam nhìn mũi tìm vào tay, trong đôi mắt như bao gồm lửa cháy lại nhỏng tất cả băng giá chỉ ngưng đọng. Kiếm vẫn còn đấy trong tay ông tuy thế hầu như biến hóa của kiếm đã đi đến chỗ tận cùng. Ông đã thực hiện đến "Đoạt Mệnh thập tứ đọng kiếm" Giờ cây kiếm của ông đã chết. Mũi tìm của Tạ Hiểu Phong chong thẳng vào đầu mũi kiếm của ông.

Nếu cây kiếm của ông là nhỏ rắn rết thì mũi tìm của Tạ Hiểu Phong là cây kim đang ghyên ổn vào "khoảng tầm bảy tấc" trên mình rắn rết, ghìm chết nhỏ rắn độc tại khu vực.

Trận tiến công vốn đang là hoàn thành.

Nhưng đúng vào lúc ấy, cây tìm vốn đã bị ghlặng bị tiêu diệt đột nảy lên một chấn cồn kỳ cục.

Đầy ttách lá cây cất cánh múa đột nhiên chảy tác, vốn đang đụng đột thành xong.

Tuyệt đối chấm dứt hẳn.

Trừ cây tìm đang chấn hễ ra trong tầm khu đất ttránh này không hề mức độ sống.

Trên cây tìm của Tạ Hiểu Phong tự dưng nhằm lộ vẻ rất là kinh sợ. Chàng đột nhiên Cảm Xúc cây tìm Mặc dù vẫn ở bên trên tay bản thân mà lại có lẽ cây tìm đang chết! Lúc cây tìm trên tay kẻ địch ban đầu gồm mức độ sinh sống trở lại thì kiếm của con trai lại bị tiêu diệt, không thể biện pháp nào nhằm biến đổi được nữa vì chưng đông đảo chuyển đổi đã bị tìm của địch thủ kiềm chế không còn cả.

Mọi phương châm với sức khỏe của quý ông cùng với cây kiếm đã bị cây kiếm kia đoạt mất.

Giờ đây ngẫu nhiên thời gian làm sao cây tìm cơ cũng rất có thể tùy ý đâm xulặng ngực tuyệt đâm suốt họng chàng mà lại không tồn tại sức mạnh làm sao trên đời hoàn toàn có thể ngăn nổi.

Chỉ bởi cây tìm đó đã "chết"! Và lúc cái chết cho tới, trên đời này còn có sức mạnh làm sao ngnạp năng lượng nổi?

Nhưng cây tìm tê lại không đâm tới! Và trong mắt Yến Thập Tam bỗng dưng cũng lộ đầy vẻ rất là lo âu, thậm chí còn tồn tại vẻ lo âu hơn cả Tạ Hiểu Phong! Liền đó ông ta làm một Việc nhưng mà bất kỳ ai ai cũng không thể nghĩ về cho tới, bất kỳ ai cũng thiết yếu tưởng tượng nổi. Ông ta bất chợt quanh quéo mũi tìm, cứa đứt cuống họng của bản thân mình.

Yến Thập Tam không làm thịt Tạ Hiểu Phong và lại giết bị tiêu diệt mình! Nhưng vào thoáng giây mũi kiếm đã cứa đứt trong cổ họng của Yến Thập Tam thì ánh mắt của ông ta lại không thể vẻ sợ nữa. Trong nhoáng giây kia, thần sắc đẹp trong mắt của ông ta bỗng nhiên trnghỉ ngơi đề xuất vào trẻo và hữu hiệu.

Tâm hồn tràn đầy niềm hạnh phúc và không nguy hiểm.

Tính đến khi Yến Thập Tam vấp ngã xuống, cho tới khi trái tim của ông ta đã xong đập, tương đối thnghỉ ngơi cũng tắt hẳn nhưng cây tìm trong tay ông ta vẫn chấn động không dứt.

Ánh tà huy sẽ tắt lịm, lá rụng rã tác hết tuy nhiên Tạ Hiểu Phong vẫn chưa đi.

Thậm chí mang lại nhúc nhắc đại trượng phu cũng không. Chàng thiếu hiểu biết, ko rõ, nghĩ về mãi không thông, chàng cấp thiết làm sao tin được thiết kế sao một con bạn vừa cho tới đỉnh cao của thành công thì lại trường đoản cú giết thịt mình?

Nhưng con trai hoài nghi cũng không được. Con fan này đang bị tiêu diệt đích xác rồi, nhỏ bạn tyên ổn ngừng đập, tương đối chấm dứt thlàm việc rồi, bé fan này chân tay bắt đầu lạnh buốt rồi. Mà đáng lẽ buộc phải chết là Tạ Hiểu Phong chứ đâu riêng gì Yến Thập Tam.

Nhưng trong loáng giây trước lúc chết trong thâm tâm Yến Thập Tam tốt không còn sợ hãi, oán thù hận gì mà lại chỉ tràn trề niềm hạnh phúc, bình yên. Trong loáng giây kia ông ta vẫn là trần gian vô địch với dĩ nhiên cũng chẳng có ai hãm hiếp ông ta.

Xem thêm: Ca Sĩ Nguyễn Trọng Tài Là Ai Song Sinh, Ca Sĩ Nguyễn Trọng Tài Là Ai

Nhỏng cụ thì tại vì sao Yến Thập Tam lại có tác dụng nlỗi vậy?

Ông ta vì sao?

Vì sao?

Vì sao?

Đêm sẽ khuya, khôn xiết khuya, vẫn rất khuya.

Tạ Hiểu Phong vẫn tiếp tục đứng ngơi nghỉ đó, ko nhúc nhắc.

Chàng vẫn thiếu hiểu biết nhiều, vẫn không rõ, vẫn nghĩ về ko thông, vẫn chẳng biết được những gì cả! Người này lúc ngã chết, mảnh khăn uống bít mặt vẫn lật lên... Tạ Hiểu Phong đã nhận thức thấy phương diện ông ta.

Người này là Yến Thập Tam, là ông già hiện tượng suy nhược ngồi mặt hỏa lò nhan sắc dung dịch, là người sẽ cứu mạng chàng! Người này cứu vãn mạng nam giới chỉ bởi vì nam nhi là Tạ Hiểu Phong!

"Nếu không đánh được cùng với Tạ Hiểu Phong một trận, Yến Thập Tam tất cả chết cũng không nhắm được mắt!"

Tạ Hiểu Phong quan trọng làm sao quên được cái chết của Giản Truyền Học, cũng ko khi nào quên được lời của Giản Truyền Học đang nói:

- Con fan kia nhất quyết sẽ cứu ông cơ mà rồi nhất quyết sẽ chết bên dưới kiếm của ông!

Đêm dài dằng dặc. Dằng dặc đêm nhiều năm rồi cũng nên qua đi. Tia nắng khía cạnh ttránh thứ nhất len qua các cành phong cụt nhánh rụng lá chiếu tới, khéo sao lại rọi đúng phương diện Tạ Hiểu Phong lại cũng chẳng không giống gì một kém tìm.Gió gửi lá cành, ánh dương khiêu vũ nhót ko hoàn thành, cũng lại chẳng khác gì một sự chấn rượu cồn thần kỳ của tìm.

Đôi đôi mắt căng thẳng mang lại thất thần của Tạ Hiểu Phong đột nhiên sáng rực lên, con trai thngơi nghỉ lâu năm óc nuột nà rồi lẩm bđộ ẩm tự nhủ:

- Ta phát âm rồi, ta hiểu rồi!..

Bỗng sinh hoạt phía sau đại trượng phu có người thnghỉ ngơi lâu năm nói ngay:

- Tôi lại chẳng phát âm gì...

Tạ Hiểu Phong tảo ngranh ma lại new vạc hiện ra tất cả người quỳ phía đằng sau bản thân, tóc tai bù rối và quần áo ẩm ướt sương đêm chứng tỏ là sẽ quỳ ngơi nghỉ kia rất lâu rồi.

Tâm thần Tạ Hiểu Phong tán loạn. Csản phẩm lưỡng lự bạn này đến từ dịp làm sao.

Người tê thong dong ngửng đầu lên chú ý Tạ Hiểu Phong bằng cặp đôi mắt đỏ vằn tia huyết, lộ rõ vẻ cực kỳ mệt mỏi cùng đau thương.

Tạ Hiểu Phong hốt nhiên sử dụng mức độ túm chặt rước vai fan ấy bảo:

- Là ngươi à? Ngươi tới rồi à?

Người ấy bảo:

- Vâng tôi trên đây, tôi mang đến từ đầu cơ mà tôi chẳng đọc ra sao cả!

Người ấy trở về nhắm đến di thể Yến Thập Tam dập đầu bảo:

- Ông nên tìm hiểu xưa ni tôi vẫn hi vọng được chạm mặt lại ông!

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Ta biết, tất nhiên ta biết!

Lâu nay quý ông đã quên bẵng mất lời Thiết Knhị Thành.

- Ông ấy không có bạn bè, không tồn tại người thân trong gia đình, mặc dù ông ấy so với tôi tốt nhất có thể, bảo ban tôi kiếm pháp tuy nhiên xưa ni không cho tôi nghỉ ngơi ngay sát. Xưa nay ông ấy vẫn không cho tôi biết ông ấy từ bỏ đâu tới và sẽ đi đâu - Vì ông ấy chỉ hại mình tất cả tình cảm với những người khác!

- Vì một bé tín đồ ao ước thành thích khách thì buộc phải vô tình!

Chỉ bao gồm Tạ Hiểu Phong hiểu rằng tình yêu tế nhị đó giữa nhị fan bởi vì quý ông biết tình thật Yến Thập Tam đâu tất cả vô tình! Rồi Tạ Hiểu Phong lại thsống dài, lại nói:

- Ông ấy cũng tương đối mong muốn gặp gỡ lại ngươi vày ngươi Tuy không hẳn là học trò ông ấy nhưng người được giữ lại tìm pháp của ông ấy độc nhất chỉ có ngươi, ông ấy một mực mong mỏi ngươi được thấy chiêu kiếm cuối cùng của ông ấy!

Thiết Knhị Thành hỏi:

- Chiêu tìm ấy là tinch túy trong tìm pháp của ông ấy ư?

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Không sai! Đó là thay đổi "Thập ngũ kiếm" vào "Đoạt Mệnh thập tam kiếm", xét khắp cả gầm ttránh này không có bất kì ai rất có thể ngnạp năng lượng đỡ tách né khỏi chiêu tìm ấy.

Thiết Knhị Thành bảo:

- Cả ông cũng quan trọng ư?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Kể cả ta cũng không thể!

Thiết Knhì Thành bảo:

- Nhưng ông ấy dường như không cần sử dụng chiêu tìm đó để giết thịt ông!

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Nếu tìm ấy tiến công ra thiệt thì ta chết là chắc hẳn rằng, khỏi còn nghi ngờ gì nữa. Chỉ đáng tiếc là trong loáng giây cuối cùng kia kiếm đó của ông ấy lại không tồn tại biện pháp gì tiến công được ra!

Thiết Knhì Thành hỏi:

- Tại sao?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Vì trong trái tim ông ấy không có ý giết thịt người!

Thiết Khai Thành hỏi:

- Sao lại vậy?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Vì ông ấy đang cứu vớt mạng ta!

Biết là Thiết Khai Thành không hiểu biết nhiều, Tạ Hiểu Phong nói tiếp:

- Nếu ngươi đã cứu vớt mạng cho 1 ai đó thì nặng nề lòng có thể ra tay giết mổ người kia vày ngươi sẽ gồm tình cảm với người kia rồi!

Rõ ràng đó là một lắp thêm cảm tình rất cạnh tranh giải thích bởi chỉ bao gồm sống loài tín đồ mới bao gồm một số loại cảm tình này. Và cũng do loài người dân có Việc kia nên bạn ta new là người!

Thiết Knhì Thành bảo:

- Bây giờ đồng hồ ông suy nghĩ thông rồi ư?

Tạ Hiểu Phong chậm rì rì chấp nhận, bi thảm nói:

- Bây giờ ta new rõ, quả thực ông ấy ko chết ko xong!

Thiết Knhì Thành lại càng thiếu hiểu biết.

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Là vày vào khoảng thời gian rất ngắn đó, trong tâm ông ta Tuy không cho là chuyện làm thịt ta, không nỡ giết mổ ta, nhưng lại chẳng bao gồm phương pháp gì chế ước nổi cây tìm vào tay vày sức mạnh của cây kiếm thời gian đó vốn chẳng bao gồm ai chế ước nổi nữa bởi vì tìm chiêu ấy đã phạt ra là đề nghị tất cả fan chết dưới kiếm bắt đầu được.

Ai nhưng mà chẳng có lúc gặp những chuyện mình chẳng tất cả giải pháp nào chế ước nổi, chẳng tất cả bí quyết làm sao gọi nổi. Trên đời này vốn chẳng bao gồm một một số loại tín đồ không tồn tại phương pháp nào có thể chế ước nổi sự sống thọ của sức mạnh thần túng bấn ư!

Thiết Khai Thành nói:

- Tôi vẫn chưa biết ông ấy vì sao lại cứ một mực đề xuất bỏ mình làm cho gì?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Thđọng cơ mà ông ấy định bỏ, chưa phải là diệt mình nhưng mà là hủy kiếm!

Thiết Knhì Thành bảo:

- Chiêu tìm đó đã lên đến mức vị trí "Đăng phong tạo cực", là tìm pháp dương gian vô tuy vậy sao ông ấy lại ước ao bỏ đi?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Bởi vày ông ấy hốt nhiên phân phát chỉ ra chiêu kiếm đó chỉ có chuyển lại bài trừ cùng chết chóc, ông ấy quan trọng lưu lại truyền kiếm pháp ấy lại mang lại đời sau được. Ông ấy không thích là người gồm tội so với võ học!

Tinc thần phái mạnh bất chợt trnghỉ ngơi phải tráng lệ và bi quan rầu, bảo:

- Tuy nhiên sự chuyển đổi với sức mạnh của chiêu kiếm kia đang trở thành thiết bị mà ông ta bắt buộc làm sao kiềm chế được nữa khác nào một fan chợt phân phát chỉ ra bé rắn bản thân vẫn nuôi lại hóa thành nhỏ rồng độc. Tuy dựa trên fan nhưng lại lại ko nghe theo sự chỉ huy của nhà một một chút nào, nhà ao ước bỏ không vứt được cần đành chờ bé rồng độc kia hút ít cạn cả ngày tiết huyết của chính mình bắt đầu thôi!

Thiết Knhì Thành lộ vẻ sợ hãi sệt trong góc nhìn rồi bảo:

- Vì cố kỉnh ông ấy chỉ từ cách thứ 1 là từ diệt bản thân đi.

Tạ Hiểu Phong nói hết sức ảm đạm:

- Vì xương ngày tiết cuộc sống của ông ấy sẽ thuộc nhỏ rồng độc kia hòa thành nhân tiện vị bé dragon độc cơ là phần tinc túy của ông ấy bởi vì vậy ao ước hủy diệt nhỏ dragon độc thì chỉ từ giải pháp đầu tiên bài trừ mình!

Câu cthị trấn bi đát kinh sợ kia ngập tràn một nỗi lo âu tà dị với thần túng nhưng mà cũng tràn trề tính triết lý cực thâm thúy, rất Cosplay.

Câu cthị trấn nghe có vẻ hoang mặt đường dẫu vậy lại tuyệt đối chân thực, xuất xắc không có bất kì ai rất có thể che định được sự trường tồn của chính nó.

Giờ đây sinc mạng vị hiệp khách một đời đã biết thành thiết yếu mình diệt trừ với trang bị kiếm pháp dương thế vô tuy nhiên mà lại ông ta trí tuệ sáng tạo ra cũng bên cạnh đó bị phá hủy.

Tạ Hiểu Phong nhìn lại di thể của Yến Thập Tam rồi thư thả bảo:

- Chính vào time kia, rõ ràng ông ấy đang vươn cho tới đỉnh cao xưa nay trước đó chưa từng bao gồm và sau này cũng không còn bao gồm cần ông ấy gồm chết cũng không hề nuối tiếc hận gì nữa!

Thiết Knhì Thành đăm đăm nhìn Tạ Hiểu Phong bảo:

- Ông bao gồm tình nguyện bị tiêu diệt thiết yếu mình không?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Có chứ!

Trong đôi mắt phái mạnh lộ rõ vẻ chán ngán cùng ảm đạm thương ko bút mực làm sao mô tả nổi cơ mà bảo:

- Ta tình nguyện kẻ bị tiêu diệt đó là bạn dạng thân mình!

Đó là đời fan.

Đời người đầy dẫy xích míc, được mất nặng nề lòng sáng tỏ được rành rọt.

Thiết Knhị Thành tháo vứt tnóng áo bào lâu năm ướt đẫm sương đêm đắp lên thi hài Yến Thập Tam, bên cạnh đó lòng từ hỏi lòng:

"Nếu bạn chết cũng có lòng yêu đời, hợp lý ông ta cũng ước ao mình được sinh sống còn tín đồ bị tiêu diệt lại là Tạ Hiểu Phong?"

Cmặt hàng ta không vấn đề gì giải đáp nổi. Thiết Knhị Thành khe khẽ gỡ tay Yến Thập Tam lấy cây kiếm ra đút ít vào vỏ kiếm tất cả khảm mười bố phân tử minh châu.

Người đao khách danh tiếng đang bửa lòng dẫu vậy lúc này tìm vẫn còn.

Còn người?

Mặt trời new mọc nhô lên từ bỏ đằng Đông, ánh dương ngợp ttách. Tạ Hiểu Phong theo con đường mòn đất kim cương tràn trề ánh phương diện ttránh trngơi nghỉ về quán trọ không tên. Hôm qua khi cánh mày râu từ tuyến phố nhỏ tuổi này ra đi không nghĩ là được là mình có thể còn trở về được hay không?Thiết Knhì Thành theo phía sau Tạ Hiểu Phong, bước đi cũng nặng nề nề hà cùng lừ đừ y điều đó.

Nhìn phía sau lưng Tạ Hiểu Phong, không nén được Thiết Knhì Thành thốt nhiên lòng từ hỏi lòng:

"Bây giờ đồng hồ ông ấy vẫn luôn là Tạ Hiểu Phong, là đao khách vô tuy nhiên Tạ Hiểu Phong, sao trông ông ấy lại biến hóa không ít tới thế?

Bà chủ nhà trọ vẫn ko biến hóa gì.

Trong hai con mắt to với không thần sắc đẹp vẫn man mác một nỗi xao xuyến căng thẳng mệt mỏi cạnh tranh tả. Nàng ta vẫn ngồi trơ trơ sau quầy, trân trân nhìn con phố bên phía ngoài cửa hàng, dường như vẫn sẽ chờ đợi đại trượng phu hoàng tử cưỡi ngựa bạch cho tới đón nữ ta đi thoát ra khỏi cuộc sống nkhiến độn này.

Nàng ko chạm chán hoàng tử cưỡi ngựa bạch nhưng mà lại chạm mặt Tạ Hiểu Phong. Cặp mắt lớn vô thần chợt lộ nét cười ấm cúng bảo:

- Csản phẩm về rồi à?

Bên cạnh đó bạn nữ ta ngoạn mục tượng được là Tạ Hiểu Phong còn quay trở về nhưng lại dù sao cánh mày râu cũng vẫn trở về, thanh nữ ta cũng chẳng quá bất ngờ gì. sinh hoạt đời cũng có rất nhiều bạn như thế, quen với sự an bài tất cả cho doanh nghiệp của số mệnh. Tạ Hiểu Phong mỉm cười với phụ nữ ta, có lẽ đang quên hết hầu như cthị xã gì đêm tối trước cô gái ta đã làm với bản thân.

Thanh Tkhô giòn bảo:

- Phía sau gồm bạn đang chờ đại trượng phu, ngóng phái mạnh lâu lắm rồi!

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Ta biết rồi!

Mộ Dung Thu Hoạch vốn đề xuất ngóng nam nhi, lại còn cả đàn ông của mình nữa. Tạ Hiểu Phong hỏi:

- Họ sinh hoạt đâu?

Tkhô nóng Tkhô nóng stress đứng lên bảo:

- Để tôi chuyển Đấng mày râu đi!

Trên mình chị em ta vẫn mặc cái áo vừa mềm mịn vừa mỏng manh tang. Khi chị em ta đi vùng trước thì hầu như bộ phận sinh sống phía bên dưới eo phái nữ ta Tạ Hiểu Phong đầy đủ nhìn thấy rõ mồn một.

Đi qua tiền sảnh, bước vào sân sau, cô gái ta đột cù ngma lanh lại nhắm nhía Thiết Knhị Thành. Thiết Knhì Thành vờ vịt không chú ý cho tới cô bé ta nhưng lại cải dạng không được 1 chút nào.

Tkhô cứng Tkhô nóng bảo:

- Tại đây không có người hóng chàng!

Thiết Khai Thành bảo:

- Ta biết rồi!

Tkhô cứng Tkhô nóng bảo:

- Tôi cũng có thể có bảo Đấng mày râu theo đâu!

Thiết Knhì Thành bảo:

- Nàng ko bảo!

Tkhô cứng Thanh hao hỏi:

- Thế sao ko ra đằng trước nhưng mà đợi?

Thiết Khai Thành vứt đi khôn cùng nkhô cứng giống như không dám đối mặt với đôi mắt béo phì với vô thần của người vợ ta.

Trong mắt Tkhô giòn Thanh hao lại lộ rõ ràng mỉm cười ấm áp nhìn Tạ Hiểu Phong bảo:

- Tối hôm trước, tôi vốn đã sẵn sàng cho địa điểm chàng.

Tạ Hiểu Phong:

- Ừ!

Tkhô hanh Thanh hao vỗ vỗ vào phía bên dưới hông bảo:

- Đến chân tôi cũng vệ sinh sạch sẽ rồi!

Tất nhiên là đàn bà ta đâu phải chỉ cọ chân, tay cô gái ta vẫn phân tích điểm đó rồi.

Tạ Hiểu Phong cố gắng ý hỏi:

- Sao đàn bà ko đến?

Thanh Tkhô hanh đáp:

- Vì tôi biết người bọn bà ấy mang đến tôi tiền còn nhiều hơn nữa đối với nam nhi. Tôi đã nhìn ra đại trượng phu chẳng phải là loại bầy ông xuống tiền trên thể xác đàn bà đâu!

Bàn tay cô bé ta sẽ móc sản phẩm công nghệ rõ ràng:

- Nhưng để làm đại trượng phu vui, tối lúc này tôi hoàn toàn có thể...

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Nhỡ ta không thích?

Thanh hao Thanh khô đáp:

- Thế thì tôi đi tìm bạn các bạn của cánh mày râu, tôi đang quan sát ra đại trượng phu ta vô cùng đam mê đấy!

Tạ Hiểu Phong cười cợt, gượng gạo gạo.

Người đàn bà này không nhiều ra cũng có một ưu điểm là xưa ni con gái ta không còn bịt giấu trong trái tim hầu như gì thiếu nữ ta định làm. Xưa nay nàng ta ko khi nào chịu bỏ qua một chút ít thời cơ làm sao vày nữ giới ta mong mỏi sống, mong sinh sống ngày 1 hơi hơn. Nếu chỉ xét đến một khía cạnh này thôi, không hề ít bạn còn không bởi thiếu nữ ta thậm chí còn đến cả đại trượng phu cũng còn ko bởi.

Tkhô hanh Tkhô nóng hỏi:

- Chàng vẫn muốn tôi đi tìm phái mạnh ta không?

Tạ Hiểu Phong đáp:

- Nàng yêu cầu đi đi!

Chàng nói như thật lòng. Mỗi con fan đều sở hữu quyền đi kiếm một cuộc sống thường ngày tốt đẹp hơn.

cũng có thể phương pháp của thiếu nữ ta không nên, chẳng qua vì xưa nay phụ nữ ta không tồn tại thời cơ nhằm chọn một cách ung dung rộng, giỏi đẹp hơn. Cơ bản nguyên nhân là chẳng tất cả ai cho phái nữ ta cơ hội ấy cả.

- Đợi nam nhi ở trong gian phòng ấy nhé!

Gian chống ấy Tức là căn chống tối hôm trước của Tạ Hiểu Phong.

Tkhô nóng Thanh khô đã từng đi rồi, đi xa rồi thì bỗng quay đầu, đăm đăm quan sát Tạ Hiểu Phong bảo:

- Cmặt hàng tất cả cảm giác thiếp là nhiều loại đàn bà khía cạnh dầy mi dạn không?

Tạ Hiểu Phong bảo:

- Ta ko thấy!

Tkhô hanh Thanh khô cười cợt. Cười thật sự. Cười như một đứa con nít thơ ngây không một chút tà ý.

Tạ Hiểu Phong thì lại cười cợt ko nổi. Chàng biết là nghỉ ngơi đời còn có tương đối nhiều bọn bà tương tự như con gái ta, dù cuộc sống đã nlỗi nướng trên lò lửa tuy nhiên vẫn cười được như một đứa ttốt thơ ntạo do xưa nay bọn họ không bao giờ có cơ hội thấu hiểu Việc mình vẫn làm là đáng tiếc hại cho cầm làm sao. Csản phẩm chỉ hận cuộc đời sao quán triệt chúng ta một thời cơ giỏi rồi hãy trị tội của mình.

Gian phòng u tối với lúc nào cũng ẩm ướt giờ đồng hồ như đã có được ánh khía cạnh trời chiếu rọi vào.

Bất kỳ ở đâu khuất tất đến đâu rồi cũng sẽ bao gồm ngày được ánh phương diện trời soi sáng sủa.

Một fan bọn ông nhỏ khô tiều tụy đương đầu cùng với ánh khía cạnh trời, ngồi xếp bàn tròn bên trên mẫu nệm mộc bọp bẹp hễ một chút ít lại kêu kẽo kẹt. Ánh khía cạnh trời nhức đôi mắt tuy vậy song đồng tử xám White của đàn ông vẫn không hề lập loè.

Cơ hội tìm tiền cùng với Pi Network – miễn phí tổn - ngại ngùng gì không thử? - Cliông chồng vào tìm hiểu ngay!!!
← Hồi 45Hồi 47 (c) →
Hồi (1-47)