Phụ thần là ai

      99
Bồ đề kiếpFanficVô trách YYNguyên tácChẩm thượng thưTần thời Minh NguyệtHoạt hìnhTiểu thuyếtTranh ảnhThông tin/Tin tức

Những ngày tới, ổ bệnh nhà chúng mình sẽ có một vài thay đổi. Đừng hoang mang nếu ổ bọn mình mất một tá hàng :v

Sửa tên Thiểu QuánYến Trì Ngộ thành Thiếu QuánYên Trì Ngộ, theo âm đọc của audiobook Chẩm thượng thư.Bạn đang xem: Phụ thần là ai

Continue reading →


*

Bây giờ mới cầm được quyển artbook trên tay để nghiên cứu, kể thì cũng hơi lạc hậu so với thời đại, nhưng đảm bảo chưa ai đăng hàng hot lên cả, muahahaha.

Bạn đang xem: Phụ thần là ai

Artbook lần này kiểu như một quyển wiki thu nhỏ về các nhân vật, địa danh, hoa cỏ và tỉ tỉ thứ khác trong Chẩm thượng thư. Thế nên, cực kì may mắn là có thể thó ra chút thông tin hiếm hoi về thời thượng cổ.

Và chị gái Thiếu Quán nữ thần thủy tổ Ma tộc của chúng ta cũng hân hạnh được nhắc đến với vài dòng ghi công đức làm chúng tôi khóc hai mươi dòng sông từ lúc đọc thấy cho đến giờ …


*

Continue reading →

Ca cẩm…

Hiện tại mình và Tịch Yên đều rất bận, nhưng gần đây có sự vụ bắt buộc phải trồi lên blog nói một vài lời.

Mới đây chúng mình lên Facebook đã tình cờ phát hiện được (thực ra là điên cuồng truy tìm thủ phạm tăng view từ facebook, bạn biết đấy, hai bạn gái đây vốn là loại hám fame hám mẽ có hay hớm gì đâu *nhún nhún*) hai bài viết của Hội những người yêu thích truyện và tiểu thuyết nổi tiếng của Trung Quốc, như thế này:


*

Có lẽ vẫn nên cảm ơn bạn chủ page đã dẫn link tăng view giúp bọn mình, thậm chí ghi cả nguồn từ “bongdafast.vn”. Tất nhiên cái vấn đề cần bàn không phải ở chỗ đấy.

Continue reading →

Chương 04 – Phần02

Biên tập: Tịch Yên

Tam sinh tam thế Bồ đề kiếp – Duy mộng nhàn nhân bất mộng quân

Chương thứ tưPhong vũ

Phần 02

Khi Đông Hoa một lần nữa thả ta ra khỏi cái quan tài ta đã nằm suốt mười chín vạn năm, trước mắt chỉ còn bóng tối nặng nề.

Trước khi thiên kiếp của ta giáng xuống, Mặc Uyên thiết lập ba tầng cấm chế, đâm trúng vào chỗ sơ hở tức môn tính toán trước nay dở tệ của ta, cực kỳ xảo quyệt tai quái, không biết đã tốn bao công sức tỉ mỉ thiết kế. Trước giờ ta vẫn ghét nhất bế quan, bình thường, mới bế quan được một nửa thời gian liền lẩn đi mất tăm mất tích. Lần này trong quan tài không thấy ánh mặt trời, đợi đến lúc ta ra ngoài, đã tròn ba tháng trời.

Việc đầu tiên ta làm chính là đến gò Côn Luân.

Khốn nạn, ỷ vào chuyện bản tổ tông mới tỉnh lại, tính khí chưa có gì thay đổi, dám liên thủ giở trò với ta. Lần này bản tổ tông đi tìm đầu sỏ, mà tên đầu sỏ này lại còn thay ta chịu mười tám đạo thiên lôi chứ.

Mười tám đạo thiên lôi này chắc chắn không hề thua kém thiên lôi hoang hỏa phải chịu lúc phi thăng thành thượng thần năm xưa. Cứ cho là có tu vi tinh thuần, không điều dưỡng tử tế vài năm, chỉ sợ là khó lòng hồi phục được như cũ.

Xem thêm: Tân Hoàng Minh Là Ai Tài, Gái Sắc, Du Học Trời Tây Về Nối Nghiệp Cha

Trên đường ta hỏi Đông Hoa, đã biết sẽ phải thả ta ra, vì sao không đi ngăn cản Mặc Uyên?

Đông Hoa mặt không đổi sắc nói, hắn nợ ngươi.

Ta thấy Đông Hoa chưa bao giờ là kiểu người ba phải. Ta trở về, tới tìm hắn vô số lần, Phượng Cửu cùng hắn chưa từng nhắc đến chút chuyện gió trăng năm xưa của ta, khiến ta vô cùng nhẹ nhõm.

Sau đó ta ngẩng đầu lên, liền trông thấy Mặc Uyên đứng với một nữ tử ở cửa núi Côn Luân, hình như đang chờ Đông Hoa. Tuy còn cách khá xa, nhưng trông nữ tử kia phong tư cực kỳ xinh đẹp duyên dáng, nhìn cử chỉ thì rõ ràng quan hệ đối với Mặc Uyên rất thân thiết, không thể thấp hơn phu thê. Có điều, Mặc Uyên lại đang mặc một thân áo đen ta chưa nhìn thấy bao giờ.

Lòng ta bỗng nhiên nổi giận. Dù từng nghe nói Thiên quân hiện tại trông giống hệt Mặc Uyên, ta cũng nhất thời không nghĩ được nhiều như thế.

Đông Hoa lại trưng ra dáng vẻ đang xem kịch hay.

Continue reading →

Tôi sẽ còn tiếp tục làm trò này 19 vạn lần nữa …

Tình hình dịch thuật biên tập tra từ điển đã sắp tới hồi kết, chắc cũng được gần già nửa chương rồi =)) Thế nhưng lại gặp phải một chỗ đau đầu vô cùng là, vì đây là chỉ là BẢN NHÁP một fanfic chưa hề hoàn thành mà cũng không rõ có ngày kết thúc hay không, nên bản mà chúng mình có không tránh khỏi đôi chỗ trùng ý lặp câu do tác giả khi ấy vẫn đang trong quá trình lên dàn ý (chắc vậy). Tới nay có một chi tiết mà rõ ràng là được viết lại, song giữa hai lần viết lại triển khai theo hai hướng khác nhau, thành ra giữ không được mà bỏ cũng không xong =))

Thôi thì đành nhè tạm ra vài đoạn cho các bạn gặm chơi :”)

Này thì đánh nhau vì một con gà chọi chết thui …

Lúc gió lặng, mũi kiếm Hiên Viên chính đang kề trên gáy Đông Hoa, nhưng khóe miệng Mặc Uyên lại tràn ra tơ máu – cuối cùng vẫn là Đông Hoa nhanh hơn một chiêu. Chàng loạng choạng lùi xuống, vung tay thu lại thế kiếm trí mạng, quay lưng tránh đường để lộ ra giường nằm của ta ở phía trước.

“Ngươi mang nàng đi.” Chàng quay mặt nhìn đồng cỏ Nam hoang bao la, thanh âm trong trẻo mà yếu ớt nhạt nhòa, nét mặt không ai thấy được.

“Dù nàng hận ta, ta cũng muốn nàng sống mà hận ta.”

Này thì lải nhải ôn nghèo kể khổ …

Bạch Chỉ kể rằng, đêm ấy hắn đứng từ xa trông về nơi ở của công chúa tộc Linh hồ thật lâu, lúc ban ngày cô công chúa chỉ mới tám vạn tuổi ngược dòng đại quân Thần tộc đang liên tục thoái lui tìm được hắn đang phụ trách bọc hậu. Ấy mới là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến máu tanh chết chóc nơi chiến trường, toàn thân run rẩy nhào vào lòng hắn đang cả người đẫm máu tươi, song vẫn mau chóng tách ra, rút râm ngọc trên đầu xuống biến thành lưỡi kiếm ba thước, kiên định lao về quân địch đang truy đuổi đằng sau. Anh khí trời ban của Thần tộc bộc phát nơi chiến trường bằng cách ấy, hắn lại không biết đến cuối cùng, liệu nàng còn có bao giờ thấy hắn bình an liền nở nụ cười vô lo vô nghĩ nữa chăng.”

Này thì nữ phụ thật ra vốn là một cô gái tốt điẹp …

Thật ra quan hệ giữa ta và Dao Quang ở Thủy Chiểu Trạch không tới nỗi như nước với lửa, dù sao nàng ta cũng là một nữ thần mạnh mẽ hiếm có của Thần tộc thời chiến, tuy cứng nhắc khuôn sáo, đối đầu với nàng lâu năm, ta cũng có chút vờ vịt thương xót nàng. Nàng ta chưa bao giờ che giấu tình cảm với Mặc Uyên, thường xuyên mở miệng ra là môn đăng hộ đối. Thế nhưng nàng vừa vượt qua thiên kiếp phi thăng, dưỡng thương xong xuôi, việc đầu tiên chính là đến khiêu chiến Mặc Uyên, đương nhiên lúc sau là do ta gánh hộ; trận ấy tuy nàng ta thất bại, song nhận thua cũng vô cùng quang minh chính đại.

Nàng ta vốn là người kiêu ngạo không bao giờ chấp nhận làm vai phụ, lúc ấy nghe tiếng bước chân của Bạch Chỉ cũng chỉ quay đầu gượng cười một tiếng. Đứng lặng dưới bóng trăng bãi lau sậy, lặng lẽ bầu bạn với người nơi xa kia, cả đêm không hề tiến lên một bước. Trời vừa hửng sáng, nàng rời khỏi đầm lau, đi qua chỗ Bạch Chỉ, giữa tiếng y phục loạt xoạt lướt qua nhau, hắn mơ hồ nghe thấy một câu: “Ta chịu thua.”

Đang dịch đoạn máu lửa xong nghe cái đám người này kể lể thật mất kiên cmn nhẫn …