NIGHTINGALE LÀ AI

      29
Giới ThiệuKhám – chữa bệnhTiêm chủngTin tức – Sự kiệnTin chuyên mônGóc mẹ và béChia sẻ yêu thươngHỏi đáp
*

Giới ThiệuKhám – chữa bệnhTiêm chủngTin tức – Sự kiệnTin chuyên mônGóc mẹ và béChia sẻ yêu thươngHỏi đáp
1. Thân thế

 Florence Nightingale (1820 – 1910), sinh ra trong một gia đình người Anh quyền quí, nền nếp. Cha là William Edward Nightingale, dòng dõi điền chủ, lịch thiệp và giầu có do được hưởng một gia sản lớn, vì vậy ông sống một cuộc sống sang trọng, thích đọc sách và đi săn. Mẹ là Fanny dòng dõi phú thương, rất xinh đẹp. Ngay sau khi cưới ông bà đi du lịch ở các nước Châu Âu và sinh được hai người con gái trên đường đi du lịch. Người chị tên là là Parthenope Nightingale được sinh ra ở Hy Lạp và cô em là Florence Nightingale được sinh ra ở Ý.

Bạn đang xem: Nightingale là ai

Florence lúc còn nhỏ được sống trong cảnh nuông chiều, nhàn nhã, phong lưu, ngay từ nhỏ cô đã thể hiện là một người sống có mục đích. Được cha mẹ cho ăn học từ nhỏ, Florence là người rất giỏi về triết học, toán học, biết nhiều ngoại ngữ, tiếng Pháp, tiếng Hy Lạp và có năng khiếu về văn chương.

Florence có tư chất thông minh, thích đọc sách về triết học, tôn giáo, chính trị và cảm thấy thú vị khi chăm sóc cho những nông dân bị đau ốm và cả súc vật nuôi trong gia đình. Niềm đam mê của bà là bí mật tìm đọc các sách dạy cách chăm sóc người bệnh mà bà thu thập được, rồi đi thăm các bệnh viện tại London và những vùng lân cận.

Vào năm 1842, người Anh gặp nạn đói, người nghèo chết như rạ. Chứng kiến cảnh đói nghèo, người dân bị bệnh tật xâu xé và sự chết chóc đã làm cho Florence động lòng thương sâu sắc. Vì vậy, Florence khát khao được vào làm việc ở các dưỡng đường như các bà phước bên Thiên chúa giáo để chăm sóc cho người nghèo. Florence cho rằng, công việc có nghĩa nhất và phù hợp nhất đối với cô là săn sóc bệnh nhân, nhưng cứ ngỏ lời thì bị cha mẹ ngăn cản, vì thế luôn luôn có sự xung đột giữa cô và gia đình. Để chọn nghề chăm sóc cho người nghèo, Florence không quản ngại cực nhọc khó khăn và những người tàn tật bệnh họan không nơi nương tựa.

2. Con đường đến với nghề Điều dưỡng

Khi 20 tuổi, Florence đã chọn con đường cho mình là chăm sóc bệnh nhân. Mỗi khi ngỏ ý với cha mẹ, Florence lại gặp sự phản đối quyết liệt vì nghề chăm sóc bệnh nhận tại thời điểm đó bị xã hội coi thường, không một gia đình danh giá nào chịu cho con theo nghề này. Mẹ cô kinh hoàng nói rằng cô đã bị điên, cha cô thì cho rằng đó là một nghề ghê tởm và người chị Parthenope cho là đó là một nghề làm nhục gia phong. Cha mẹ Florence thất vọng, vì cô con gái xinh đẹp và có học lại không chọn cho mình một nghề cao quí xứng đáng với truyền thống gia đình, mà lại sinh chứng muốn làm nghề nữ điều dưỡng, một nghề thấp hèn.

Xem thêm: Lich Phat Song Aff Cúp 2016, Vtv Độc Quyền Phát Sóng Aff Cup 2016

Vào thời đó, tình trạng vệ sinh trong các dưỡng đường rất tồi tệ. Tình cảnh ở Anh, ở Áo, Đức và Hungary các phòng dưỡng đường chứa năm sáu chục bệnh nhân, chiếu, nệm không thay, cứ người trước ra thì người sau lại vào, sàn, tường đầy vết dơ bẩn do vấy máu mủ. Vì vậy, hầu hết các sản phụ, sau khi sinh con bị sốt sản hậu (fièvre puerpéral) rồi chết, vì vậy dân chúng gọi là “bệnh sốt dưỡng đường”. Florence bắt đầu lưu tâm tới các dưỡng đường, tỏ lòng thương các bệnh nhân nằm trong đó và tìm cách giúp đỡ họ.

Vào tháng 6 năm 1851, Florence sang Đức thăm Viện Kaiserworth do một mục sư sáng lập. Viện gồm có một bệnh xá, một trường học và một nhà nuôi trẻ mồ côi. Florence xin phép cha mẹ ở lại đó ba tháng để học cách săn sóc bệnh nhân. Đầu năm 1853 Florence qua Pháp thăm các dưỡng đường ở Paris, rồi lần này Florence tự ý vô nhà tu Maison de la Providence học thêm nghề săn sóc bệnh nhân. Khi về nước bà quyết định không ở chung với gia đình mà vào giúp việc cho một bệnh xá do hội Thiện lập ở Harley Street. Vậy là đến năm ba mươi ba tuổi, vượt qua định kiến và sự ngăn cản của gia đình, bước ra khỏi cái bóng của tấm màn nhung, Florence quyết định trở thành một Điều Dưỡng, một công việc không thuộc đẳng cấp của một Qúy cô thượng lưu và có học thời ấy. Đức kiên nhẫn và nghị lực của Flornce thật phi thường, chống chọi với gia đình, từ bỏ cuộc sống sang trọng để thực hiện lý tưởng của mình đó là chăm sóc cho những người nghèo, đang bị bệnh tật và cái chết đe dọa.

3. Người phụ nữ với cây đèn

Từ năm 1854-1856, chiến tranh xảy ra giữa nước Nga với phía bên kia là nước Anh, Pháp và Thổ Nhĩ Kỳ, lịch sử gọi là chiến tranh “Cremean War”. Nga hoàng Nicolas I muốn chiếm Constantinople hồi đó nằm ở trong tay Thổ – để tìm đường ra Địa Trung Hải, nên đem quân lại bán đảo Crimée. Anh quốc không muốn cho Nga chiếm Comstantinople nên đã cử quân đội đến Scutari (nay là một thành phố của thổ Nhĩ Kỳ) để giúp Thổ Nhĩ Kỳ chống Nga.

Bị quân đội Nga chống cự kịch liệt, làm cho gần 5000 lính Anh bị thương và tử trận và chết vị nhiễm trùng bệnh viện, thêm vào đó dịch tả bùng phát trong quân đội Anh, vì vậy hàng ngàn lính anh được đưa về Bệnh viện Barack (là bệnh viện dã chiến của quân đội Anh, tại Scutari ). Những người lính Anh lâm vào tình cảnh bị thương không có người chăm sóc, màn trời chiếu đất, bệnh viện dã chiến hỗn độn, vô tổ chức và thiếu thốn mọi thứ.

Báo chí từ mặt trận gửi về làm chấn động dư luận nước Anh nên chính quyền Anh đã mời Florence Nightingale giúp đỡ. Nhận được tin, Florence lập tức gửi thư thỉnh nguyện đến “Văn phòng đặc trách Chiến sự” xin được tới phục vụ các thương bệnh binh và được chấp thuận. Florence đã tuyển 38 phụ nữ tình nguyện cùng cô ra mặt trận (14 nữ điều dưỡng và 24 người nữ trong số hội viên của các cơ quan tôn giáo). Florence được giao nhiệm vụ toàn quyền chỉ huy các nữ điều dưỡng ở bệnh viện dã chiến Barack tại Scitari – Thổ Nhĩ Kỳ hồi đó.