Cô là ai mà sao em yêu nhiều đến vậy

      11

Tôi dẫn cô vào phòng, nhà tôi có 2 phòng, 1 phòng đương nhiên là của tôi, và phòng còn lại dành mang lại khách, nói vậy thôi chứ nhà tôi có bao giờ có khách, tôi không thích dẫn người khác vào nhà mình.- cô có thể để đồ vào tủ này, cô có thể tắm và nghỉ ngơi, một chút chúng ta sẽ ăn tối.Tôi bước ra phòng khách-em làm gì ở đây vậy?- Tôi hỏi Quỳnh Chi- em đến nhà Châu ở không được sao? sao ngày mai Châu nói Châu về mà sao về sớm vậy?- Sau này nếu không có việc gì, đừng tùy tiện đến đây ở như vậy, Châu không thích.Tôi thấy thoáng chút buồn trên mắt Quỳnh Chi, nhưng thật sự tôi không thích đời sống của tôi bị xâm phạm như thế.-Sao cô của Châu lại ở đây, có việc trên đây hả?- ừ- hôm ni cuối tuần, chúng ta đi ăn rồi đi xem phim nha.-không, Chi về nhà đi, hôm ni Châu không có hứng đi chơi, chỉ muốn nghỉ ngơi thôi-Cho Chi ở lại đêm nay ở đây nha.-Không, nhà không còn phòng- Thì Chi ở phổ biến phòng với Châu-Châu không thích, đã bảo Chi về thì Chi về điTôi bắt đầu cảm thấy khó chịu và bắt đầu ra mặt, nhìn tôi khó chịu, Chi cũng không nói nữa.Tôi bắt đầu bực mình với cái cách đối đáp này rồi, tôi không thích dài dòng. Cũng chẳng hứng thú gì với cái cuộc nói chuyện này.Chi bước ra về tôi không thèm ra tiễn, người mà tôi quan lại tâm đang ở phía sau cánh cửa tê kìaTôi về phòng, thật dễ chịu Khi được ngã mình lên chiếc gường êm ái. Bao nhiêu suy nghĩ về cô lại hiện lên, có phải tôi có được cô rồi tuyệt không? Hay cô đùa với tôi một lần nữa, hay chỉ là ngộ nhận, xuất xắc là tôi quá nhạy cảm, thật sự lúc bên cạnh cô, tôi cảm thấy ấm áp thực sự, chưa có ai làm tôi có cảm giác như thế, bên cạnh cô, tôi muốn được chiều chuộng, muốn dựa dẫm, và muốn bên cạnh cô, nhưng giữa tôi và cô có quá nhiều đều, tình cảm của tôi dành mang lại cô có làm tôi mạnh mẽ để vượt qua, còn phía cô, cô có chấp nhận tôi.Tôi quyết định chở cô bằng xe pháo máy, chúng tôi đi vào một quán ăn không tới đỗi quá thanh lịch trọng, ấm cúng, thức ăn ngon.Tôi chở cô vòng quanh thành phố, với những bé đường tấp nập- cô có muốn vào quán café ngồi không?-thôi, cô muốn đi bộTôi và cô đi long dong qua khu nhà thờ đức bà, qua hồ nhỏ rùa, qua những quần thể đô thị lớn, bất chợt cô nắm lấy tay tôi, tay cô thật mềm mại và ấm áp. Nhưng sao tay tôi cứ đơ ra, không dám nắm lại, tôi sợ một đều gì đó- em đang nghĩ gì vậy?-không có gì? (Lại nói dối)- lâu rồi cô không đi dạo thế này, tại sao người ta lại bon chen với cái xã hội này tê chứ!- hi, bởi đồng tiền, nó thu hút nhỏ người, bởi địa vị, bởi họ muốn cầm cố đổi cuộc sống. - còn em, tại sao em lại bon chen?Tôi cười, sao cô có thể hỏi một câu thuộc dạng đương nhiên như thế nhỉ- vì em háo thắng của cái tuổi mới lớn, mới ra đời, vì em muốn được như người ta, ngta có nhà, có xe hơi, em cũng muốn, em muốn có địa vị xã hội, ít ra em không cảm thấy em vô dụng.- vậy bây giờ em có nhà, có xe cộ hơi riêng, có công việc, người ta viết tên em phải có chữ thạc sĩ ở trước, bây giờ công việc rất cần em, em ngồi phòng riêng, tiền bạc không dư dả nhưng không thiếu. Vậy cô hỏi em một câu được không?-cô hơi đề cao em quá rồi đó.- thế bây giờ em cảm thấy em còn thiếu cái gì?Tôi nhìn cô, cô nhìn tôi, cô còn hỏi hay sao, cô không biết mới hỏi, tốt cô biết mà giả vờ không biết, hay cô muốn kiểm chứng đều gì đó-côTôi trả lời lập lờ, tôi xoay đi, cô bước theo tôi, đường về của cô và tôi không một âm tkhô cứng ngoài những âm tkhô hanh tấp nập. Tôi có không nên lầm khi nói thật lòng mình ra không, có không nên lầm Khi nói ra để tình cảm của tôi và cô vừa mới thân thiết trở nên tệ hại không-Thôi cô vào nghỉ đi, mai em đưa cô về L.an.-ừ.Tôi đi vào phòng, tôi có chút cảm giác lo lắng, sợ cô lại tránh xa tôi như xưa.Tôi thiếp đi trong sự mệt mỏi. tôi cảm giác có hơi ấm bên cạnh tôi, một chút cảm giácSáng hôm sau, tôi và cô đang chuẩn bị đồ để đi, Quỳnh Chi xuất hiện.


Bạn đang xem: Cô là ai mà sao em yêu nhiều đến vậy


Xem thêm: Cách Xem Thông Tin Người Chơi Liên Minh Huyền Thoại, #1 Lmss: Lienminhsamsoi



Xem thêm: Liên Minh Huyền Thoại: Chi Tiết Bản Cập Nhật 6.5, Chi Tiết Bản Cập Nhật 6

Quỳnh đưa ra là cô bé gái của giám đốc đối tác của công ty chúng tôi, tôi cũng vừa mới biết đều đó, thật sự Quỳnh Chi đẹp, tài năng, không như những tiểu thư nhỏ nhà giàu khác. Đặt biệt Quỳnh Chi có giọng nói rất xuất xắc, trong trẻo và ngọt ngào. Quỳnh Chi là người duy nhất tiến gần được tôi, nhưng người duy nhất đi sâu vào tôi vẫn là cô. Tôi cũng biết tôi đối xử không tốt với Quỳnh Chi cho lắm, tôi giỏi trả lời những câu hỏi quan lại tâm của Quỳnh Chi bằng những câu trả lời cụt ngủn, vô tâm.-Châu đi đâu vậy? mang lại em theo với-không được-sao lại không được- đã nói không là không mà-em đừng buồn Châu làm gì, Châu đưa cô về nhà thôi.- cô chen lời- dạ, không có gì đâu côTôi đưa cô về, hình như cô bị say xe cộ, nhìn cô mệt mỏi lắm.-Cô không sao chứ? Khó chịu lắm hả- không, chỉ hơi đau đầu thôi-cô ráng chút nữa, gần tới rồi.Tôi đưa cô tới nhà, nhà cô vẫn như xưa, không vắt đổi gì nhiều, đưa cô lên phòng- cô có cần gì không?- không cần đâu- vậy cô nằm nghỉ, em về đây-Châuuuu, em ở lại với cô chút được không?Tôi không ngờ cô lại nói ra câu nói đó, tôi bất ngờ.- được chứ, có gì cô cứ nhờ em- em nói cô nghe đi. Em còn tình cảm với cô khôngTôi như điếng người, cô đang hỏi tôi sao, tôi nhìn cô không biết nói gì hơn.- nói đi, em nói đi, em đừng né tránh nữa.-cô muốn biết lắm sao-nói điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii – những giọt nước mắt cô bắt đầu lăn dài, cô đang làm gì vậy, đang khóc sao, khóc vì tôi sao, có đáng không cô, có đúng lúc không hả cô-cònnnnnnnn, còn thì sao.Cô âm chầm lấy tôi, chưa bao giờ tôi và cô gần đến vậy, cô ôm chặt tôi, tôi nhìn cô, nhìn thật kỹ, cô thật đẹp- thật không? Thật là em còn tình cảm với cô không?- Tôi ôm cô thật chặt vào lòng, chắc cô cũng hiểu hành động của tôi ráng cho câu trả lời, tôi đang ôm nhỏ người tôi quý nhất, người tôi yêu nhất đâgiống ý.Tít….tít- Alo-khi nào Châu về?- không biết? có chuyện gì àh.-không, thì Chi mong Châu về thôi-không cần đâu, mà sao này ko có chuyện quan lại trọng thì đừng gọi, vậy nha- Châu thật quá đángTôi biết thế nào Quỳnh Chi cũng giận tôi, nhưng biết làm sao bây giờ- ai vậy em?- cô bắt đầu quan tiền tâm em Khi nào thế?- Cô xin lỗi, chỉ tò mò muốn biết nên hỏi thế thôi- Đùa với cô chút thôi, là Quỳnh Chi, gọi hỏi em Lúc nào về đó mà- Sao về sớm thế- ở lại cô có nấu em ăn cái gì không? Đói quá àh- Để cô đi nấu nha-Thôi, có người ở đây thì ăn mì gói cũng ngon mà ( tôi kéo cô lại, ôm cô thật chặt, cảm giác tôi sợ mất cô một lần nữa)- khi nào em về thành phố- cũng không vội đâu, em có không bận chuyện gì quan lại trọng trên đó. Mà cô muốn em về lúc nào?- cũng biết bắt bẻ cô quá ha, đi thi vấn đáp chắc cô cho em đậu liền.-Hahaha. Cám ơn…cám ơn vì đã cho em đậu nha.- Mà…..Quỳnh Chi là ai vậy?- thì là bạn em chứ ai- bạn mà ở trong nhà em thế hả, bạn mà quan liêu tâm thế hả- hzzzzzzz.( tôi thở dài) thì em xem bạn đó là bạn, còn bạn đó coi em là gì, em không quan tiền tâm- sao lại không quan lại tâm- ok, được rồi, em không muốn nói về vấn đề này nữa, vậy nha.- ừ (cô gật đầu một cái yếu xìu).- Thôi. đi ăn, đói quá!- sao mà cứ than đói hoài thế- Than coi có ai thương tình mang lại mình ăn không chứ!- vậy thì em than uổng công rồi, không có ai đâu- àh, ra thế, ra là không có ai……….- tốt quá ha, dám chọc tới cô luôn chứ! (cô vừa nói vừa đánh tôi)- thôi, thôi, cho em xin đi, chịu thua, được chưa?Tôi đang tận hưởng cái hạnh phúc, không biết ra làm sao, không biết sẽ đi đâu, nhưng dù sau thì hãy cứ nghĩ rằng “Hôm ni yêu thì hãy yêu hết ngày hôm nay” mang lại dù tôi và cô có đi đến đâu, tôi cũng không muốn làm cô đau…thà người đau là tôi.

Chuyên mục: Tiểu sử bóng đá