Ái Tân Giác La Khang Duật

      26
Chớp mắt sắp tới ngày tôi lâm bồn, kể từ khi biết mìnhmang thai, tôi liền quyết định sinh mổ, không phải sinh tự nhiên, vì tôi khôngchịu đau được, cũng không có năng lực tự sinh con, cho nên đặt trước ngày em béđủ ngày liền tiến hành mổ.Tuy nhiên, cái gọi là kế hoạch cũng không chống lạiđược sự cố, tôi chỉ xem một bộ phim hài mà cười quá to mà thôi, kết quả là đaubụng, vỡ nước ối.Cả nhà, bao gồm mẹ chồng vừa tới, nháy mắt đều trở nênluống cuống tay chân, cũng chưa kịp sắp xếp túi đồ, tùy tiện lấy một vài móncần thiết, thay đồ xong liền đưa tôi lên xe, Khang Duật nhìn như rất trấn định,nhưng thật ra cũng đã lo lắng không thở nổi, tay lái đều đang run run, tới bệnhviện thì thang máy lại hư, Khang Duật đỡ tôi lên tầng năm, hắn vốn muốn ôm tôi,nhưng bụng tôi quá lớn, thật sự quá nặng, hắn lại hồi hộp run tay, căn bản ômkhông được, ở hành lang khoa sản gặp được một cô y tá, nói với cô ấy tôi vỡnước ối.Y tá liếc một cái, ném một câu, vỡ nước ối còn dám đilại?!Tôi và Khang Duật sửng sốt một chút, không đi lại thìlàm sao tới được?!Vì vậy, rất nhanh đi vào phòng dưỡng thai.

Bạn đang xem: ái tân giác la khang duật

Rạng sáng 3giờ rưỡi, trong phòng dưỡng thai lại ồn ào vô cùng, tiếng khóc thét liên tiếpvang lên.Lại có một cô y tá tới xem tôi, hỏi rõ tình huống, kêutôi nhanh nằm xuống một chiếc giường trống, lại bỏ lại một câu “Chị cũng to ganthật, còn dám còn tự mình đi lên lầu.”Tôi và Khang Duật lại sửng sốt, tôi đoán chắc lúc nàyý nghĩ của hắn đã trống rỗng không còn gì.Vậy rốt cuộc phải tới bằng cách nào!?Sự hoang mang này vẫn quay quanh tôi, mãi cho tới khiKhang Duật nhìn thấy cách sử dụng xe cấp cứu 120 dán trên tường mới được cởibỏ.Thì ra vỡ nước ối phải nằm lên giường, nhờ 120 dùngcáng tới nâng.Tốt nghiệp Đại học chính quy dùng được con khỉ gì,biết lái máy bay dùng được con khỉ gì, chúng tôi đều vô văn hóa a, vô văn hóa!!Vốn dự định tuần sau mới sinh mổ, bây giờ nước ối vỡbất ngờ, bác sĩ hẹn trước đang bận mổ cho người khác, không rảnh để mổ giúp tôiđược.Vậy làm sao bây giờ?Ý tá nói “Chờ!”Chờ!?Con mẹ nó!!Lúc này, cơn đau bụng đã tới mức khó chịu được, đợtsau đau hơn đợt trước, tần suất từ 7 phút một lần thành 5 phút một lần, sau đó4 phút một lần, chờ đợi bắt đầu trở nên khó khăn. Mỗi lần tới đợt đau, tôi liềnnắm chặt tay Khang Duật, đầu kêu ong ong.Qua buổi chiều, tôi đã đau chịu không được, Khang Duậttúm cổ áo y tá bắt đầu đe dọa “Tìm bác sĩ tới cho tôi, có nghe không, nếukhông…nếu không…” hắn thật sự là gấp tới mức hồ đồ “Tôi lái máy bay đâm vỡ nhàcô, đâm cho nhà cô nát bét.”Bác sĩ bị hắn làm vậy rốt cuộc phải đi ra xử lý.Vì vậy, tôi bị đẩy vào phòng sinh, Khang Duật bị ngănở ngoài, tôi lại nghe được câu kia của Khang Duật “Cho tôi đi vào, nếu khôngtôi lái máy bay…” tỉnh lược.Ai, người vũ trụ kia, hắn cũng là người thôi.Qua cửa này tới cửa khác của phòng sinh, qua hết bốncánh cửa mới tới một phòng sinh ở trong cùng.Ngoại trừ y tá ra không còn một người nào khác, imlặng đáng sợ.

Xem thêm: Bảng Giá Acura Zdx Tại Việt Nam, Bảng Giá Xe Acura 2021 Cập Nhật Mới Nhất

Chỉ chốc lát sau, bác sĩ dự định mổ cho tôi tới, nói cho tôibiết, hôm nay ông ta không mổ cho tôi được, tôi chỉ phải tự sinh, tiêm cho tôimột mũi trước, quan sát khoảng hai tiếng. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi.Mặt mũi tôi trắng bệch.Mấy phút sau, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, như ngủnhư mê, cơn đau bụng lại tăng lên từng đợt, hai chân bị nâng lên hai giá đỡ haibên giường, chung quanh không có một tiếng động nào, im lặng đáng sợ.Tôi bắt đầu rên lên như con vật, bên người không cóngười nào, hô tới mức miệng lưỡi khô khốc, muốn uống một miếng nước cũng khônggọi được người nào.Cả tinh thần nháy mắt chịu không nổi, chống đỡ khôngđược nữa!!Tôi nghĩ lúc này nếu có thể lựa chọn chết đi, tôi cũngnguyện ý.Đau đớn cũng không đáng sợ, đáng sợ là lúc đau khổnhất bên người không có một người nào, không có bàn tay to của Khang Duật nữa,lúc cơn đau bụng tới chỉ phải nắm hai vòng sắt bên giường, cứ cầm gắt gao nhưvậy, đau tới gắt gao.Không biết qua bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện.Bác sĩ hỏi y tá “Có tiến triển gì không?”Y tá nói “Không hề thấy cô ấy đau gì a?”Mẹ nó! Mẹ nó! Khớp hàm bà cắn sắp bể rồi mà mày dámnói bà đây không đau à?!Để bà kêu cho mày xem.Nhưng mà tới khi tôi mở miệng tính rên như con vật thìcổ họng đã khàn khàn, tiếng la vô cùng khó nghe, nhưng phòng sinh vẫn bị tôikêu như lò mổ heo.Tôi thật sự chịu không nổi nữa, vừa thấy bác sĩ liềnkêu to “Tôi chịu không nổi nữa, tôi muốn sinh mổ, tôi muốn sinh mổ, không mổcho tôi, tôi kêu chồng tôi lái máy bay đâm vỡ nhà mấy người, đâm nát bét!!!”Tôi phỏng chừng điên quá mức, làm cho bác sĩ và y táđều bị dọa, sợ tôi kích động quá mức, sẽ có vấn đề, đành phải bắt đầu thươnglượng xem giải quyết vấn đề của tôi như thế nào.Tôi khóc thét nghe bọn họ bàn chi tiết.Tôi thật sự muốn chết đi cho rồi.Rốt cuộc tôi bị đẩy vào phòng mổ, chích thuốc tê, làthuốc tê cục bộ, trong chốc lát tác dụng của thuốc dâng lên, tôi bắt đầu điêncuồng run, rùng mình, tuy nhiên vẫn tỉnh táo.Bác sĩ gây tê đứng đằng sau nói “Ui cha, cô ấyhigh!!!”High!? Bây giờ tôi nghe từ như vậy là muốn chém người.Người đầu tiên muốn chém là Khang Duật.18 giờ 32 phút, tôi sinh ra một bé gái nặng gần 9 cân(46).9 cân!? May mà tôi không sinh tự nhiên, nếu không đừngnói sinh, tính mạng tôi chắc cũng đi theo luôn.Trở lại phòng bệnh, cảm giác thật thoải mái, hiệu lựccủa thuốc cũng bắt đầu hết, chính là không thấy được bóng dáng Khang Duật, tôikinh ngạc một chút, nhưng mà tạm thời không để trong lòng, thấy mẹ tôi đi vào,không chú ý tới vẻ mặt lo lắng của mẹ, bắt đầu tự mình bô bô oán giận, nằm mộthồi, bắt đầu gửi tin nhắn cho lũ chị em, tụi nó bắt đầu phát điên lên, còn kíchđộng hơn cả tôi.